vietnamese Tiếng Việt english English
Hôm nay:
Tin mới đăng:
code hien thi bai viet ngoai trang chu.txt

Lần đầu tiên anh lấy hết can đảm đứng trước mặt em, cầm đôi bàn tay nhỏ xinh của em, nhìn vào đôi mắt cười ươn ướt ấy, bối rối thì thầm vào tai em: “Hẹn hò với anh, em nhé!”.

Để từ giờ phút này, sẽ có ai đó là của ai đó rồi đấy…
 
Là ánh mắt từ giờ phút này chỉ hướng về em, là đôi tay ấy chỉ được nắm đôi tay em, là bờ vai này chỉ dành riêng cho một người con gái mà thôi…
 
Là ôm anh thật chặt phía sau, mà chẳng cần anh phải nhắc: “Ôm chặt nhé, anh rồ ga nè”, mà sợ hãi, ngượng ngùng khe khẽ nắm lấy vạt áo anh…
 
Để có người được phong là xe ôm “miễn phí” mà vẫn cười sung sướng đến tít mít rồi sến súa nói rằng“Anh sẽ chở em đến cùng trời cuối đất nhé”.
 
Để chẳng còn nỗi buồn nào giấu trong ánh mắt vu vơ mỗi khi cô đơn đến bật khóc, nước mắt tuôn dài trên hai má, quệt đi hai hàng mằn mặn, mà tự nói với chính mình "Ngốc thật, tự nhiên khóc".
 

Là ai đó nói với ai đó tựa vào vai anh mà khóc…
 
Là ai đó hốt hoảng tìm kiếm em chỉ với lý do ngốc nghếch“Điện thoại em không liên lạc được, anh lo”
 
Là yêu thương, là chiều chuộng khi em nũng nịu đòi anh cõng trên lưng, em cười hồn nhiên như một đứa trẻ: “Cứ thế này mãi được không anh?”
 
Là đôi bàn tay nắm lấy nhau thật chặt, là lời nói thủ thỉ với em: “Không bao giờ rời xa nhau nữa đâu!”
 
Mình hẹn hò với nhau, em nhé!
 
Để chấm dứt những chuỗi ngày “lưng chừng nhớ”, “lưng chừng quên”, “lưng chừng yêu thương” rồi “lưng chừng mệt mỏi”... Anh sẽ có thể tự tin nói với cả thế giới này: “Em là của anh, là người anh yêu nhất”, chẳng còn e dè và ngượng ngùng sợ một lúc nào đó mà rời xa em. Vì hạnh phúc này, anh biết, chỉ có em mà thôi.
 
Hôm nay, Hà Nội dễ thương lắm đấy. Vì có ai đó ngượng ngùng đã chịu nói lời “tỏ tình” với ai đó rồi!



Bạn bè tôi nói với tôi rằng tôi cổ hủ, thời đại này yêu là yêu thôi đừng nói yêu là cưới. Sao phải đặt nặng hai chữ tương lai lên tình yêu của mình.

Tôi hay cười vào mấy “tình yêu trẻ con” của bọn trẻ thời nay. Yêu rồi bỏ, yêu cho vui hay cứ yêu đi, đến đâu thì đến. Bọn tuổi teen bây giờ yêu được ba bữa nửa ngày rồi chia tay, suốt ngày giận dỗi linh tinh, ghen tuông vớ vẩn, mơ mộng lãng mạn những điều viển vông không thực tế.
 
Tôi lúc nào cũng xác định nghiêm túc trong chuyện tình cảm. Tôi muốn người ấy là mối tình đầu của tôi từ khi bắt đầu và đến lúc kết thúc bằng một đám cưới trong mơ! Bạn bè tôi nói với tôi rằng tôi cổ hũ, thời đại này yêu là yêu thôi đừng nói yêu là cưới. Sao phải đặt nặng hai chữ tương lai lên tình yêu của mình.
 
Ngày ấy tôi sợ yêu, sợ đổ vỡ…
 
Nhưng cuộc đời không phải lúc nào cũng như ý muốn. Khi tôi nghĩ rằng mình đã đủ sự chín chắn trong tình yêu thì những gì xảy ra với tôi trái ngược hoàn toàn với những điều mà tôi đã nghĩ.
 
Tôi không “người lớn, chính chắn”, tôi vẫn chỉ là một đứa trẻ con tập yêu mà thôi. Muốn vòi vĩnh, nũng nịu, giận dỗi, ghen tuông những thứ cực kì nhỏ nhặt vớ vẩn, muốn giữ riêng ôm khư khư những thứ của mình không muốn chia sẻ cho bất kì ai, giống như một đứa trẻ con giữ chặt trong tay món đồ chơi yêu thích của mình. Muốn những cử chỉ lãng mạn, muốn cầm tay nhau đi dưới mưa, mơ mộng đủ thứ việc mà hai đứa có thể làm chung với nhau, vẫn thích ti tỉ những thứ giống những cặp đôi tuổi teen khác.
 
Thế đấy, vậy là khi tôi đã “ế” tôi vẫn yêu như một đứa trẻ con lần đầu tiên được chạm vào cái hạnh phúc mong manh ấy… Và anh trở thành người bất đắc dĩ chịu trận trong cái nông nổi trẻ con hơi quá tuổi của tôi.
 
 
Chợt nhớ lại khoảng thời gian trước kia, khi tôi vẫn là một cô bé 19, 20 bảo thủ trong tình yêu, sợ yêu, sợ đổ vỡ…? Tôi nhận ra rằng chỉ ở cái độ tuổi ấy, người ta mới còn sự ngây thơ và hồn nhiên của một đứa trẻ để yêu không toan tính, không đau đầu nghĩ ngợi vì hai chữ tương lai, khi người ta có thể lãng mạn nắm tay nhau đi dưới mưa mà chẳng sợ bị ướt người, khi người ta chẳng cần ràng buộc nhau bằng bất kì lời thề thốt nào, chỉ tình yêu là đủ.
 
Nếu tôi mạnh dạn hơn đón nhận những yêu thương ấy thì biết đâu đấy, tôi đã có một chút kinh nghiệm nào đó cho những tình yêu kế tiếp của mình? Tình yêu cũng cần có thời gian và trải nghiệm, và nó là điều quí giá nhất người ta học được, cho dù tình yêu đó có tồn tại hay không?
 
Dĩ nhiên, chẳng bao giờ tôi có thể quay lại cái thời kì đầy mơ mộng ấy nữa. Tôi chẳng còn đủ thời gian để cho mình được yêu nông nổi nhưng tôi sẽ yêu mà chẳng phiền lòng bởi hai chữ tương lai với những suy nghĩ "cổ hũ" của mình yêu là cưới, yêu là phải nắm tay nhau đi với nhau đến tận cuối con đường nữa.
 
Cho dù, tôi sẽ không được nông nổi trong một phút chốc nào đó nhưng tôi sẽ vẫn yêu hết mình, vun đắp cho nó để đến khi đủ chín chắn và chững chạc, một lúc nào đó nhận ra rằng chúng tôi không thể sống thiếu nhau.
 
Ừ, hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu là cưới!



Tôi không xinh, số đo ba vòng gần bằng nhau xấp xỉ, trông khá cao nhờ không đi giày thấp gót, không váy ngắn và cũng không thường mặc đồ hở vai. Nhưng tôi nhận mình là hot girl, được chứ?

Những cô gái được mọi người công nhận, đi lên nhờ thực lực và được quý, được yêu, tôi không nhắc đến vì họ đã quá xứng đáng với những gì họ bỏ ra. Tôi xin phép gạt họ ra vì đặt vào đây sẽ bất công lắm lắm… Nhưng nếu hot girl là danh xưng của những chân dài nhờ kiến tạo scandal, ăn mặc hở hang, phát ngôn ngông cuồng trên lý lẽ “tôi là tôi, tôi có quyền làm những gì mình thích”, đạp gãy chuẩn mực với những hành động không theo lề lối thì tôi cũng có quyền bẻ cong định nghĩa này, để nhận mình là hot girl, có gì sai? Chẳng phải bây giờ người ta đua nhau làm người nổi tiếng, tôi cũng muốn thử bon chen để được đứng trên đủ thứ hào quang có màu bong bóng, chắc cũng không thể thành kẻ tội đồ.

Tôi không giàu, xe không xịn, điện thoại cũng không sang; không làm bồ nhí đại gia, cũng không có người yêu quyền uy chống lưng này nọ. Tôi tự đi bằng chân, và tiến thân bằng đầu. Nếu hot girl là một cô gái có năng lực, chắc tôi cũng không đến nỗi… ngu si.

Tôi không thích chơi ngông, lại càng không ưa phát ngôn chỉ để dư luận nhòm ngó. Tôi chỉ nói những thứ mà bộ não đã mất công chỉ huy, và làm những điều xã hội này cho là đúng. Có thể, tôi sống chưa đủ phong cách, nhưng tôi không muốn lách hết những quy chuẩn đúng rành rành để làm những điều người bĩu môi, người chỉ trỏ. Nếu hot girl là có đầu óc, thì tôi chắc cũng không tồi.



Tôi không có nhiều tài lẻ, thiên bẩm cũng chẳng có gì lấy làm xuất sắc, mỗi thứ biết một chút nên chẳng cái gì vẹn tròn. Chắc cũng thật khó để lấn sân hay làm nghề tay trái. Tôi chỉ tự tin với tấm bằng mình có, rồi tự an ủi với những thứ trời cho. Không dám làm liều tự nhận mình cao siêu rồi hóa ra cũng là cái thùng kêu to mà rỗng! Nếu hot girl là tự tin, tôi có! Nếu hot girl là có trách nhiệm với những gì mình đã, đang và sẽ làm, chắc tôi cũng đủ?

Tôi không dùng hàng hiệu, cũng không đủ điều kiện để xài hàng đắt tiền. Lại càng  không đủ khả năng để mặc chiếc áo (vài) ngàn đô một lần rồi vứt. Nhưng tôi biết làm thế nào để ra đường cho mình đẹp nhất, và soi gương không thấy tự muốn cười mình! Chẳng phải hot girl cũng cần đẹp? Mà một cô gái biết làm đẹp cho mình chả lẽ lại… lép vế hay sao?

Thế mới nói, thời này có những cô tự cho mình thước đo, và nghiễm nhiên để mình qua vòng kiểm tra quá ư lỏng lẻo. Đứng lên dư luận, bỏ ngoài tai những bàn tán xôn xao, chịu hi sinh một chút phẩm hàm để làm ồn ào cộng đồng đã thừa mứa hiếu kì xưa nay vốn hiếm khi trời yên bể lặng. Cái giá bỏ ra quá bèo, mà cái lấp lánh hào quang kia lại quá dễ kiếm. Chả trách mà nhà nhà, người người đua nhau muốn nổi nhanh nên đi đường tắt. Đến chân ngắn như tôi cũng muốn làm hot girl nữa thì ôi thôi, cái danh hot girl đã bị bẻ đi ý nghĩa đến mấy phần!

Nào các cô gái, sinh ra đã là hoa thì chúng ta hãy cứ tự mình xinh đẹp. Là hot girl cũng được, là cool girl cũng chẳng sao. Miễn là không chỉ hót trong lồng như chim, không chỉ dập dìu đùa chơi như bướm… Hãy làm phận hồng nhan không sớm nở tối tàn…



Chẳng cần những chiếc ôm vội vã, những chiếc hôn ướt át, chẳng cần những lời nói yêu thương ngọt ngào...

Chỉ là trống vắng, chỉ là lạnh, thì tìm nhau trong một góc nào đó giữa cuộc đời...
 
Uống cafe, nói chuyện phiếm, chia sẻ những cảm xúc nhen nhóm, rồi hững hờ nhìn dòng người lại qua như những chiếc răng lược đan xen nhau qua ô cửa sổ. Bất chợt nhìn người, chạm phải một ánh mắt, một nụ cười, rồi cảm thấy ấm áp... chỉ cần như thế thôi, là đủ.
 
Xá gì những hẹn hò, xá gì những thề thốt lớn lao, to tát, chỉ cần bình dị và nhẹ nhàng, cũng đủ cho cô quạnh chơ vơ thu mình vào một góc sâu kín trong tâm hồn.
 
Chẳng cần những chiếc ôm vội vã cũng thấy ấm lòng bởi những quan tâm.
 
Chẳng cần những chiếc hôn ướt át cũng thấy lòng mình ngập tràn cảm xúc.
 
Chẳng cần những rung động mãnh liệt, chỉ cần một thời điểm nào đó trong đời, ta bên nhau lặng lẽ. Chỉ là, một buổi chiều muộn, ngồi cạnh nhau nhìn bóng nắng bước qua thềm, cũng thấy trào dâng những cảm xúc khó tả.
 
Chẳng cần thể hiện trong đám đông ồn ã, chỉ cần sau những vội vã lại có nhau trong những phút lặng yên…
 
Chỉ thật lặng lẽ, đâu cần phải yêu, chỉ là ta biết vẫn luôn có nhau đấy thôi, vẫn có ai đó đứng chờ ta ở một nơi nào đó thôi, chỉ cần trong những phút bâng khuâng, nghĩ đến nhau như nghĩ đến những gì đặc biệt nhất, đã là đủ lắm rồi!
 
 
Ta vẫn cần có những thứ tình cảm "lưng chừng" ấy...
 
Để sau những sầu não đê mê, có một người quan tâm san sẻ, thấy lòng như dịu lại!
 
Để sau những mệt mỏi, lại có những phút thư giãn cho tâm hồn, có một người ở bên để giữ lửa cảm xúc.
 
Để sau những nhọc nhằn, những nước mắt, lại có thể ngắm dòng người lại qua. Sau những hối hả lại có những phút giây lặng lẽ, yên bình.
 
Đâu cần phải yêu mới có thể đem lại hạnh phúc cho nhau!
 
Đâu cần phải nước mắt, đâu cần phải đớn đau. Thay vì làm đau mình, đau người, để lại những phút giây đẹp đẽ hiếm hoi chẳng phải sẽ tốt hơn sao?
 
Vì đôi khi, trong cuộc đời này, ta cần những thứ tình cảm "lưng chừng" như thế!



Nếu đã yêu em, hãy để em sống thật với những gì mà mình có, đừng bắt em tô vẽ giả dối chỉ để cho bất cứ một ai đó hài lòng.

Em vốn không phải là một cô gái tốt.
 
Em biết em ương bướng, cá tính mạnh, có một chút ngông cuồng và luôn khiến người khác chẳng an tâm. Tất cả những điều đó khiến em luôn có cảm giác mình cô độc trong chính cuộc sống này. Thế nhưng, em đã thay đổi cách nghĩ đó, kể từ khi yêu anh.
 
Em không còn là một cô nàng cô độc nữa, mà đơn thuần chỉ là một cô nàng có cá tính không giống với số đông. Mặc dù em có một cá tính thật khác, nhưng em vẫn tìm được tình yêu của mình.
 
Chúng ta là một cặp đôi không hoàn hảo, người khác nhìn vào thường chê bai rằng anh chọn một cô gái chẳng xứng với anh, những lúc đấy em tổn thương lắm, nhưng vẫn cố tỏ ra chẳng có chuyện gì to tát khi anh áy náy đến bên an ủi. Đúng thế, anh đáng lẽ đã có một cô bạn gái tốt hơn em, em luôn tự ti vì điều đó.
 
Nhưng anh à, cho dù em có ra sao, có là một cô gái với cá tính như thế nào đi chăng nữa, thì không phải vẫn là cô gái anh đã chọn hay sao? Tại sao anh lại muốn em phải thay đổi để vừa mắt kẻ khác? Dẫu cho mọi sự thay đổi khi sống trên đời đều sẽ diễn ra theo một lẽ tự nhiên, nhưng tại sao anh lại can thiệp vào quá trình lớn lên vất vả ấy của em, để đề nghị em phải thế này, hay như thế khác?
 
 
Ngay từ đầu, anh yêu em vì cái gì? Khi em không mấy xinh đẹp, chỉ có thể gọi là dễ nhìn, nếu mang ra soi dưới ánh nắng mặt trời, bất quá cũng chỉ là một cô gái trong nhạt nhòa bao cô gái khác. Nhưng anh vẫn yêu em, không phải vì em là chính bản thân em đó sao?
 
Anh vẫn yêu em vì dẫu rằng em quá bình thường, nhưng lại có thể để anh dễ dàng nhận ra trong đám đông người trên đường phố. Em biết, em có thể không đủ xinh đẹp, nhưng em hài lòng vì em có một cá tính của riêng em, và sống theo nguyên tắc ấy chứ không bị biến cải theo thói đời chìm nổi.
 
Em có thể không vừa mắt một số người, nhưng em vẫn vừa mắt anh đấy thôi? Khi anh chọn em chứ không phải là một cô gái khác, chắc anh cũng hiểu em là một cô gái như thế nào. Vậy thì, sao anh lại bắt một cô gái anh yêu bởi chính con người cô ấy thay đổi?
 
 
Vốn dĩ em chỉ là một cô gái mà giá trị nhất là con người của chính em. Nếu anh có muốn em thay đổi, chỉ sợ là thay đổi rồi, e rằng anh sẽ nhận lấy là một con người hoàn toàn khác, chứ không phải là em – người con gái mà anh yêu nữa. Anh cũng sẽ dần chán ghét em mà thôi.
 
Nếu đã yêu em, hãy để em sống thật với những gì mà mình có, đừng bắt em tô vẽ giả dối chỉ để cho bất cứ một ai đó hài lòng. Bởi vì em chẳng thà giữ lại con người mình, còn hơn vì yêu anh mà ngay cả điều đơn giản ấy cũng đánh rơi mất.
 
Thôi thì anh ơi, nếu bắt em thay đổi, thì đừng yêu em nữa. Bởi vì sau khi thay đổi rồi, em có còn lại là mình để yêu anh nữa đâu? Khi ấy đã biến thành một con người khác, thì việc yêu anh, cũng sẽ không thể nguyên vẹn như bây giờ.
 
Đừng bắt em thay đổi, nếu còn yêu em, anh ạ! Em sẽ không vì bất cứ ai mà sống khác những gì em muốn. Kể cả em có thật lòng yêu anh, thì điều này cũng không thể mang ra đánh đổi.
 
Bởi vì nếu anh yêu em thật lòng, sẽ không bao giờ bắt em phải thay đổi.



Có những người đến và ra đi trong cuộc đời mỗi chúng ta, ai đó cũng đều mang cho riêng mình một sứ mệnh.

Có người làm ta đau đến quặn lòng, có người làm ta nhớ thương đến mờ quá khứ, cũng có những người khiến ta vui vẻ và hạnh phúc viên mãn mãi về sau. Nếu là một người phù hợp sẽ dừng chân đúng lúc, sẽ cầm tay ta và cùng ta đi an nhiên không một chút ưu phiền. Nhưng nếu nhận ra người đó, hãy chủ động nắm tay, chứ đừng lơi tay…
 
Con người ta nhiều khi nuôi cho mình quá nhiều ảo vọng. Họ tin vào những thứ gọi là bất diệt và sự hoàn hảo đến trùng lặp của duyên số. Thật ra, chẳng có ai có thể đợi chờ ai mãi mãi, cũng chẳng có điều gì đảm bảo rằng duyên số của chúng ta sẽ còn, sẽ được ghép cặp với một người không vào lúc này thì vào thời điểm khác…
 
Họ vẫn chờ, vẫn đợi, vẫn tin rằng những người yêu nhau rồi sẽ trở về bên nhau, dù có đi xa nhau thế nào đi chăng nữa…
 
Niềm tin đó vốn dĩ không sai, tình yêu đó vốn dĩ cũng chẳng có tội tình gì để mà phũ bỏ. Chỉ có điều, trái đất này vẫn quay đó thôi, và một người đã ra đi có ai chắc rằng người kia sẽ mãi là người ở lại?
 
 
Khi đã cùng đi một vòng liệu có đủ can đảm nhìn ra nhau thêm một lần nữa sau bao nhiêu đổi dời của số phận hay không? 
 
Những người có đức tin nói rằng, yêu nhau, thương nhau thì để đó, nếu là chân tình thì sẽ lại tìm thấy nhau và hạnh phúc bên nhau.
 
Nhưng sự thật thì sao? Thời gian vốn là kẻ vô tình bạc bẽo, kể cả khi người kia muốn dừng chân chờ đợi thì thời gian vẫn sẽ thực thi nhiệm vụ của nó mà thôi.
 
Sau rất nhiều ngày chờ đợi, sau khi đã đi qua rất nhiều cung đường của cả nỗi nhớ và niềm tin, chúng ta đối diện với nhau, nếu còn, có chăng là thứ tình cảm đã cũ, nhờ nhờ cảm xúc, và quên đi rằng chúng ta cũng từng hẹn hò sẽ chờ đợi. 
 
Vậy nên, khi yêu thương một người, đừng để đó!
 
Nếu là thật tâm yêu thương một người, hãy dũng cảm để theo đuổi, dũng cảm cho họ biết được lòng mình.
 
Khối tình cảm khờ khạo dẫu có không được chấp nhận thì chúng ta cũng sẽ không thấy hối tiếc vì đã không được nói rõ lòng mình.
 
Nếu là thật tâm yêu thương một người, hãy đi cùng người ấy ngay khi có thể, đừng nán chân để chờ đợi, bởi nếu ta là người chờ đợi, sẽ lập tức có kẻ khác chen vào. Chuyện tình cảm chỉ dành cho hai người nhưng cuộc sống lại dành cho trăm vạn người.
 
Ừ, có thương nhau, thì đừng để đó…



Người ta chỉ được sống một lần nhưng để yêu hết lòng thì một lần kia liệu có bao giờ là quá đủ? Bởi không có kiếp sau nữa, nên kiếp này xin ai đó hãy yêu để hết đi!

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
 
Có lẽ kiếp này ta đã không mang nhiều tiếc nuối; sẽ không có những lời hẹn hứa chuộc tội cho những lỗi lầm vô cớ có trong nhau.
 
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
 
Cho ta xin khước từ quyền được làm tổn thương nhau dẫu trái tim còn đang thổn thức. Món nợ kiếp này trót mang xin được trả hết, để không dai dẳng, để không thắt quặn nữa ngày qua ngày.
 
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
 
Xin từ chối những mơ ước viển vông, những hi vọng trào dâng dẫu biết chắc rằng lòng mình sẽ ôm thất vọng. Sẽ thôi những ngày tự vuốt nhẹ lòng mà xoa dịu, thôi an ủi, thôi dối lừa chính mình về một thứ hạnh phúc đang ở quá xa.
 
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
 
Có lẽ ta sẽ thôi lần lữa để ngóng chờ một bàn tay khác, sẽ thôi băn khoăn, thôi phân vân quá nhiều rồi để tuột những nụ cười đi qua trong mải miết… Chắc rằng ta sẽ ôm chặt lấy người đó, sẽ không nhẩm tính rằng sau này có hay không một vòng ôm nào nữa ấm hơn…
 

Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
 
Ta sẽ chẳng để lỡ nữa thêm một cơ hội dù là nhỏ nhất để được yêu thương, sẽ không để quên dẫu chỉ là một giây thôi cho mình được cười thật rạng rỡ… Sẽ quên hết tủi hổ và buồn phiền, quên hết đắng cay và thương tổn để sống hết kiếp này trong những an yên, thanh thản…
 
Sẽ thôi chạnh lòng những ngày ít gió và nhiều mây, thôi lất phất nhớ nhung những chiều mưa về một nơi xa lắm… Sẽ thôi than khóc về một hình dung cũng đã chẳng nhớ nổi mình là ai nữa… Thôi xót xa cho bàn tay khẽ nắm, cho cái ôm vụng về…
 
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
 
Ta sẽ mạnh mẽ gạt khổ đau kia về quá khứ, để vui cười trong chiếc đồng hồ lí lắc thời gian. Để quên đi một thời xa vắng, để thôi mộng ước bởi những huyễn hoặc dài dòng…
 
Nếu biết trước sẽ không có kiếp sau…
 
Chắc rằng ta sẽ yêu người thêm nhiều nhiều lần nữa, bởi làm gì có nơi nào cho ta bù đắp tiếp những phút hờ hững và vô tâm; sẽ còn đâu nơi nào để ta làm lại? 
 
Người ta chỉ được sống một lần nhưng để yêu hết lòng thì một lần kia liệu có bao giờ là quá đủ? Bởi không có kiếp sau nữa, nên kiếp này xin ai đó hãy yêu để hết đi!
 
Và dẫu biết trước là sẽ chẳng có kiếp sau, thì xin vẫn yêu nhau, và ở gần nhau, tha thiết… Có bắt đầu lại ngàn lần, người vẫn sẽ cùng ta.

Nếu anh phải ra ngoài công tác hay gặp gỡ bạn bè, nếu anh mải vui, đừng quên rằng ở nhà có em đang chờ anh bên mâm cơm nóng hổi. Khi nhớ ra điều này, hãy về nhà với em ngay được không anh?

Ai cũng có một mảnh trời riêng, một quá khứ để nhớ. Nếu một lúc nào đó, anh bỗng nhớ về người yêu cũ thì em sẽ không ghen đâu. Em sẽ lặng lẽ đợi, đợi đến giây phút anh bừng tỉnh, thoát ra khỏi những suy tư để nhớ ra rằng anh đã quên chưa sắp bát đũa chuẩn bị cho bữa chiều.
 
Anh ơi, dù với em anh không phải là mối tình đầu, dù tình cảm em dành cho anh không nồng nàn, say đắm sau những đổ vỡ, thì xin anh hãy tin rằng em đã dành trọn niềm tin cho anh với những cảm xúc chín chắn và trưởng thành thực sự.
 
Người ta nói, tình yêu như cây xanh, cần nước và ánh sáng để tồn tại. Thiếu một trong hai thứ đó, cây sẽ chết. Nên tình yêu cần có sự chăm sóc và vun vén của cả 2 người. Mình hãy cùng nhau chăm sóc cho mầm tình yêu xanh tươi mãi mãi nhé anh!
 

Nếu anh phải ra ngoài công tác hay gặp gỡ bạn bè, nếu anh mải vui, đừng quên rằng ở nhà có em đang chờ anh bên mâm cơm nóng hổi. Khi nhớ ra điều này, hãy về nhà với em ngay được không anh?
 
Anh đừng bao giờ đi qua đêm, bởi em rất sợ phải ngủ một mình mà không có anh. Nên nếu hôm sau về nhà, đừng ngạc nhiên thấy nhà trống trải. Hãy về nhà mẹ đón em nhé.
 
Là vợ chồng ai chẳng có lúc bất đồng, cãi vã. Khi anh nổi giận, em sẽ bỏ ra ngoài, cho đến khi nào anh bình tĩnh lại. Nếu anh muốn làm lành hay xin lỗi hãy mua cho em một bó hoa là đủ vì anh biết em sẽ ngang bướng không bao giờ chịu làm lành trước đâu nhưng có thể mềm đi vì những cử chỉ lãng mạn ấy của anh. Và vì em hiểu rằng rất khó với người đàn ông khi phải nói câu: "Anh xin lỗi".
 
Đừng quên hôn em trước lúc đi làm và sau khi tan làm. Em sẽ học cách cảm nhận tình cảm và suy nghĩ của anh qua những nụ hôn. Nụ hôn thật lâu khi anh đi làm về cho em biết là anh rất nhớ em. Nụ hôn vội vàng nghĩa là anh đang mệt. Nụ hôn đứt quãng nghĩa là anh đang gặp những điều phiền muộn. Như thế em sẽ dễ dàng hiểu và chia sẻ được với anh hơn!
 
 
Đừng ngạc nhiên nếu em mất hàng giờ để trang điểm, làm đẹp hay chỉ là để chọn một bộ đồ ưng ý. Đơn giản em chỉ muốn mình luôn đẹp trong mắt anh và mọi người. Chẳng phải anh sẽ thấy hãnh diện hơn khi mọi người khen rằng anh có một người vợ đẹp hay sao?
 
Còn nhiều, nhiều lắm những điều em muốn nói với anh. Nhưng em sẽ để dành đến lúc những thiên thần bé nhỏ của chúng ta ra đời. Khi ấy, em sẽ gửi cho anh bức thư với tựa đề "Thư gửi bố của các con em".
 
P/S: Cảm ơn cuộc sống đã mang anh đến cho em. Và cảm ơn anh, anh yêu! Cảm ơn anh vì đã yêu em và đi bên em đến suốt cuộc đời.



Có phải con trai sinh vào Tháng bảy thường mang nhiều tâm sự, nhìn cuộc sống lúc nào cũng có vẻ buồn đượm không anh? Em đã có ý nghĩ đó từ ngày gặp anh, đôi mắt của anh luôn mang một vẻ u buồn đúng nghĩa của nó.

Tháng bảy trời mưa, trời mưa không dứt…
 
Có phải con trai sinh vào tháng bảy thường mang nhiều tâm sự, nhìn cuộc sống lúc nào cũng có vẻ buồn đượm không anh? Em đã có ý nghĩ đó từ ngày gặp anh, đôi mắt của anh luôn mang một vẻ u buồn đúng nghĩa của nó.
 
Đôi mắt không hề gợi một chút cảm xúc, không vấn vương cũng không đợi chờ nhưng em thấy được những nỗi buồn giấu sâu trong ánh mắt xa xăm ấy. Có phải anh từng trách em rằng:
 
Thật khó để bước vào trái tim em, trái tim của người con gái không dám mơ mộng, không tin vào tình yêu mãnh liệt, không cho mình một cơ hội nào khác chỉ vì đã “trót yêu”.
 
Thật khó để thay đổi cô gái ấy, một cô gái sống theo bản năng và chọn yêu theo cảm nhận, và dù có chọn sai cô ấy cũng không “muốn sửa”.
 
 
Thật khó để nói rằng hãy nhìn về phía anh, nhìn vào đôi mắt ấy mà hiểu sự khát khao dành cho em. Nhưng anh có biết rằng cô ấy cũng trách anh.
 
Thật khó để cho anh hiểu em đã cố gắng như thế nào để “giả vờ” không yêu ánh mắt buồn sâu thẳm ấy.
 
Thật khó để cho anh hiểu và tin tình cảm chân thành từ một cô gái đã từng từ chối anh chỉ để chọn cho mình một tình yêu “an toàn” rồi chợt cô ấy nhận ra anh mới chính là tình yêu, là mảnh ghép trong trò chơi tình ái cô ấy đang tìm kiếm. Bởi lẽ chỉ đơn giản vì cô ấy hiểu ra rằng khi không có ai… 
 
Mỗi sáng đánh thức cô ấy bằng những tin nhắn yêu thương và nói lời ngủ ngon mỗi tối.
 
Dặn dò cô ấy không được thức khuya online chỉ vì không muốn thấy “đôi mắt” thâm quầng rồi tự trách mình rằng “tối qua anh quên dặn là em thế đấy”.
 
 
Có ai đó nói rằng “tựa vào vai anh mà khóc”.
 
Có ai đó hốt hoảng tìm kiếm em chỉ với lý do ngốc ngếch là “điện thoại em không liên lạc được, anh lo”.
 
Có phải là tình yêu thì hai người cùng bước không anh? Em đã để lỡ một nhịp rồi thì phải và em hài lòng với một mối quan hệ lơ lửng như vậy, không phải yêu nhưng cũng gần như thương, không trách móc nhưng có quyền giận dỗi, nhẹ nhàng, bình thản như đôi mắt bình thản khi anh nhìn em
 
Cho em giữ lại nhé, giữ lại cho riêng em, giữ lại tình yêu ngây thơ của em, tình yêu của một thời yêu không dám nói, của những lo lắng không thể gọi tên, của một mối quan hệ không bền vững, của một em ngốc nghếch không dám nắm chặt anh. 
 
Cho em giữ anh nhé, giữ anh lại một góc nơi ngực trái, anh sẽ mãi là người tình của em thôi nhé!

Người ta vẫn bảo sống là không chờ đợi. Cuộc đời thì ngắn, những ước muốn của em lại quá dài. Nếu em cứ ngập ngừng, không biết có khi nào những ước muốn thành hiện thực?

Em vẫn thường tự nhủ với mình, cuộc đời ngắn lắm. Sao em cứ phải cố chấp chờ đợi những hư vô? Cuộc đời của một người hoàn toàn bình thường như em có 1/3 dành cho công việc. 1/3 dành để ngủ. Chỉ còn 1/3 còn lại là để sống cho những gì em mong muốn. Nhưng trong 1/3 phần đời còn lại đó, có rất nhiều tháng ngày em sống mơ hồ không mục đích. Vậy thì khi em biết mình muốn gì, sao em không cố gắng để thực hiện?

Người ta vẫn bảo sống là không chờ đợi. Cuộc đời thì ngắn, những ước muốn của em lại quá dài. Nếu em cứ ngập ngừng, không biết có khi nào những ước muốn thành hiện thực?

Tính ra, em đã đi qua hơn 1/3 chặng đường dài của cuộc đời. 30 tuổi – với một người bình thường là lứa tuổi trưởng thành. Với phụ nữ chúng em, đã là bước sang giai đoạn mới. Không phải là mở đường cho những tương lai tươi sáng, mà là lứa tuổi đã “toan về già” như ông bà ta thường nói. Vậy thì em đã làm được gì?

Có những đêm trằn trọc suy nghĩ, em đếm xem mình đã có những gì trong tay? Một ông chồng- hầu như không tồn tại. Một cậu con trai xinh xắn nhưng bướng bỉnh. Lương hàng tháng tạm đủ nuôi sống bản thân và con mình. Học vấn? Tạm đủ cho công việc hiện tại của em. Không nhà cửa. Không xe cộ. Không yêu thương…

Như thế, với một số người đã là nhiều. Với em lại là quá ít. Em tham lam quá chăng? Không biết thế nào là đủ? Không biết an phận với những gì mình có?


Ngồi một mình trong bóng tối, em nghĩ về những yêu thương đã qua. Hình ảnh của một cô bé – là em trong quá khứ hiện về trong tâm tưởng. Đâu rồi, ánh mắt trong sáng thơ ngây? Đâu rồi, những nhiệt thành của lứa tuổi đôi mươi? Đâu rồi, những quan niệm sống mà em hằng tin tưởng?…

Thấy mình đang thay đổi dần từng ngày. Mặc dù ngoại hình có lẽ không già đi nhiều lắm, nhưng suy nghĩ đã chai sạn. Trái tim không còn dễ dàng rung động trước những câu nói, cử chỉ dịu dàng. Những ánh mắt không còn khiến bước chân em loạn nhịp. Những niềm tin và hi vọng đã lụi tàn. Miệng vẫn có thể nói ra những lời bất cần, nhưng trái tim đã nhiều rạn nứt….

Nhưng ngày hôm qua khiến em bừng tỉnh. Những yêu thương đã qua không thể nào lấy lại. Cuộc sống gia đình như một ly nước đã đầy, ngày hôm qua là giọt nước cuối cùng làm tràn cốc. Nhưng những giọt nước ấy, đã đổ đi thì dù bằng cách nào cũng không thể hốt nó trở lại. Trái tim đã rạn nứt, bằng cách nào cũng không thể khiến nó nguyên vẹn như xưa. Vậy thì em còn chờ đợi làm gì?

Thôi thì những ngày đã qua, cứ coi như em đã sống những tháng ngày không mục đích. Cứ coi như những tháng ngày mơ hồ khiến em lạc lối. Cứ coi như em đã bước ra khỏi con đường phủ đầy sương tối để hướng tới ban mai….

Em tạm biệt những tháng ngày đã qua. Cuộc sống vốn là không chờ đợi. Mà em thì đã đi qua quá nhiều những ngày chờ đợi. Đi qua những năm tháng của tuổi thanh xuân mơ mộng. Đi qua những lựa chọn, những yêu thương vô điều kiện….

1/3 chặng đường đã qua tuy không phải là dài nhưng em lựa chọn dừng bước. Em sẽ sống cho những tháng ngày khác, không có anh! Vẫn sẽ có 1/3 trong đó dành để ngủ. Vẫn sẽ có 1/3 trong đó dành cho công việc. Vẫn sẽ có những tháng ngày em mơ hồ không mục đích. Nhưng chắc chắn trong đó sẽ có những tháng ngày em sống cho riêng em!

“Anh dù có ngốc, nhưng cũng không ngốc đến nỗi không biết vợ mình là ma. Anh rất sợ ma. Nhưng đánh mất đi em mới là điều mà anh sợ nhất…”

Thứ duy nhất có thể ngăn cách được tình yêu chỉ có thể là lòng người chứ nhất định không phải là cái chết.
 
Nếu không còn muốn ở bên thì sự hiện hữu ngay kề cũng chẳng mang nghĩa lý. Nhưng nếu còn muốn yêu, muốn cười, muốn khóc cùng nhau, thì dẫu thân thể đã chết đi, chỉ còn lại bóng ma quạnh cô, hiu hắt giữa đêm, ta cũng sẽ cố hết lòng để người mình yêu được hạnh phúc.
 
Dẫu hơi thở đã tàn, dẫu bàn tay đã lạnh. Dẫu vô hình trước vạn vật, dẫu sống kiếp quỷ ma, vẫn xin bám trụ lấy dương gian chỉ để mong được ấm trong vòng tay của người mình yêu dẫu trong một giây ngắn ngủi.
 
Dẫu làm trái tự nhiên, dẫu đi ngược tạo hóa, dẫu đã sống mỗi người một kiếp, dẫu gắng gượng để lừa dối chính mình… tình yêu vẫn là một mầm sống diệu kì, là chiếc cầu nối thế giới này với miền cực lạc kia.
 
 

Dẫu chỉ là ảo ảnh, dẫu chỉ là xúc cảm đóng băng những mường tượng không rõ ràng, những hình dung không có thật, thì vòng tay có nhau vẫn đang ấm như chưa bao giờ rời xa, như chia hề có cái gì chia biệt. 
 
Dẫu đánh đổi bằng đớn đau, tuyệt vọng; dẫu đợi chờ bằng mòn mỏi, đắng cay; dẫu sự thật xót lòng vẫn là người đã chết… thì tình yêu vĩnh viễn không thể biến mất một cách dễ dàng.
 
Nỗi sợ lớn nhất của một người trót lòng mang nặng tình yêu trước giờ có phải là sợ người đó đứng trước mình nhưng không còn là của mình nữa? Là muốn nhưng không thể cầm tay, là khát nhưng không thể ôm, là xót nhưng không thể hôn… Ta không thể chạm vào người như đã từng chạm vào môi mắt…
 
Hay là nỗi sợ mình phải tự lừa dối, tự để mình tin và tự đánh đổi những xót xa… Rằng người đứng đó vốn đã đi rất xa, nhưng mình tự cố huyễn hoặc rằng bóng ma trước mặt vẫn sống. Cũng chỉ vì tình yêu…
 
 
“Anh dù có ngốc, nhưng cũng không ngốc đến nỗi không biết vợ mình là ma. Anh rất sợ ma. Nhưng đánh mất đi em mới là điều mà anh sợ nhất…”
 
Chúng ta càng dấn sâu vào tình yêu, thì càng sợ - những nỗi sợ thường trực mà những kẻ yêu nhau chẳng còn lạ lẫm. Nhưng càng sợ, chúng ta vẫn càng yêu. Tình yêu vượt lên trên những điều tưởng chừng phi lý… Tình yêu hiện thực hóa những điều chỉ có trong giấc mơ. Tình yêu mạnh mẽ nhưng tình yêu cũng đáng sợ. Tình yêu đảo lộn mọi nguyên tắc, và chính tình yêu cũng là một thực tế bất nguyên tắc.
 
Cứ như là cái chết có thể chia cắt sự sống và cái chết, chứ không thể ngăn cách tình yêu… Rằng tình yêu có thể hồi sinh những linh hồn đã chết, và cũng có thể làm chết những trái tim đang sống, biết đâu…

Càng khi cô đơn con người ta mới biết rằng mình đang nhớ quắt quay một điều gì đó, một người đặc biệt nào đó đã hoặc đang đi bên cuộc sống của mình.

Vì đâu mà nỗi nhớ có sức mạnh vô hình đến kỳ lạ. Có thể len lỏi vào những giấc mơ, có thể hiện hữu ngay cả khi ta đang nói cười với một ai đó khác, thậm chí, có thể vu vơ ùa vào trong suy nghĩ những phút ta nhìn đời, nhìn người chơi vơi lạ…
 
Trong một cuộc tình, yêu đương dù là kẻ chậm chân đến sau hay là người nhanh chân đến trước, dẫu có yêu gần gũi hay xa xôi, vẫn cứ là đó một khoảng trời đong đầy nỗi nhớ.
 
Khi đem lòng yêu thương một ai đó là khi trái tim ta dành trọn cho một người vốn chẳng phải người thân, không phải bạn bè, chỉ đơn thuần là một người xa lạ. Nhưng người xa lạ ấy làm ta ngơ ngẩn, làm ta vui vu vơ và thành hình một nỗi nhớ vu vơ.
 
Khoảng thời gian yêu là khoảng thời gian đẹp nhất, là vô tình đong đầy kỉ niệm trên những góc phố ta qua, là những đêm trời mây lặng gió nhưng lòng ta như nổi bão. Nếu người không đến, nếu người không có một câu trả lời, nếu người không hiện diện… lòng ta hẳn sẽ nổi bão mất rồi. Một cơn bão lòng của ngập tràn thương nhớ…
 
Sau những yêu thương mặn nồng, những ngọt nhạt nơi đầu môi, tình ta rơi vào khoảng nào xa xăm lắm. Mối tình thơ trôi xa dần, tay ta mỏi mệt buông lơi. Kể cả khi chuyện tình hồng kết thúc, phía cuối con đường chỉ còn mình ta độc bước, ai đó thân thuộc đã rời đi, đã chọn cho riêng họ một lối rẽ khác không ta… Thì khi ấy, vẫn còn đó những nỗi nhớ cút côi, nhớ đến hoang hoải trong những kiếm tìm yêu thương vụn vặt… 
 
Ta say người từ những nỗi nhớ, người ơi!!!
 
Nỗi nhớ về người là nỗi nhớ người ta yêu thương, từng khờ dại đem yêu thương nhấn chìm tất cả. Những nỗi nhớ chẳng có nổi một bóng hình trọn vẹn, nhưng cứ vô tình bóp nghẹt tim ta…
 
Nỗi nhớ về người là những nỗi nhớ xót xa, xót xa cho một thời ta mê mải. Ta còn đó những nỗi khờ vụng dại, nhưng nếu chọn lại một lần, vẫn chọn là người mà ta đã yêu thôi.
 
 
Nỗi nhớ về người là nỗi nhớ sẽ trôi, một ngày nào đó sẽ trôi, chỉ là ngày ta chưa biết trước. Ta không phiền ôm thương nhớ một mình ta, vẫn đi qua ngày tháng sau chuyện tình chia xa đầy nước mắt. Ta có thể mạnh mẽ đến độ gom yêu thương và gửi nỗi nhớ đi một chiều. Cho đến khi ta mỏi mệt, nỗi nhớ kia cũng tự khắc hóa nhạt nhòa…
 
Nỗi nhớ chẳng của riêng người, chẳng của riêng ta, nhưng ta giữ khư khư cho riêng ta một nỗi nhớ. Ta ôm trọn vẹn nỗi nhớ vào lòng và sống mạnh mẽ qua những ngày tháng đơn côi, ta không cố gắng chất chồng thêm những mảnh tình hờ, không cố lướt đi nhanh qua những tháng ngày rêu phong cũ. Ai đó cười ta, chê ta… Ừ ta khờ, đến nỗi nhớ cũng khờ khạo giống ta, cứ mải mê gắn với bóng hình người ở đó… 
 
Ta sẽ quên, sẽ lại dành thương nhớ cho một ai đó khác, nhưng hiện tại, cứ để ta nhớ người, dù chỉ là một chút, một chút thôi… 

Cho dù chàng có động đâu hỏng đó, phá hết cái nọ sang cái kia; chàng có là công tử, thiếu gia hay chàng sinh viên suốt ngày ôm sách vở thì bằng mọi giá và tìm mọi cách, hãy lôi kéo chàng trai của cuộc đời mình vào bếp!


Căn bếp chính là đại bản doanh của con gái chúng ta, nên nếu muốn chàng lọt vào trận địa của mình, hãy “dụ dỗ” chàng để cả hai cùng nhau vào bếp. Lúc đó, chàng đã chính thức là của bạn và được hoàn toàn tùy ý sử dụng rồi đấy, bạn ạ.

Bỏ qua bàn tay thái thịt thoăn thoắt rất nghề, bỏ qua bí quyết nêm nếm vừa tay rất điệu nghệ, bỏ qua chiếc nồi đang thơm nức mũi khiến dạ dày chàng phải xoắn xuýt… Hãy để chàng chú ý đến giọt mồ hôi đang ướt đẫm lưng, củ hành tây đang cay xe mắt bạn; hãy để chàng để ý rằng vừa xong công việc, học hành ở ngoài bạn đã vội vội vàng vàng xách làn đi chợ rồi lao cuống cuồng về bếp chỉ để chàng được nước rót, cơm bưng. Hãy để chàng biết nấu ăn không phải là công việc phải lao tâm khổ tứ, bạc tóc tốn công, nhưng từ chi phí để nấu một bữa ăn cho đến những công đoạn thực hiện nó – bạn – người phụ nữ đảm nhận công việc này có khi như nghĩa vụ cũng sẽ có những vất vả riêng. Hãy để chàng hiểu điều đó.

Vì sao ư?

Cái bạn cần không phải một cậu bạn trai để than công, kể khổ, rằng nấu ăn em mệt mỏi, cực nhọc thế nọ thế kia. Bạn cũng không cần một người đàn ông chỉ biết ném tiền về hàng tháng nhưng không biết căn bếp ở cái xó xỉnh nào, và người phụ nữ của cuộc đời họ đang đứng ở đâu, làm gì trong đó? Thế khác nào bảo anh ta xem bạn như cái nhà hàng, đến bữa cứ trả tiền và mua cơm!

Bạn cũng chẳng cần phải ao ước lấy một ông chồng đầu bếp lo lắng hết chuyện bếp núc, nấu nướng hộ mình. Kể cả chồng bạn có là bếp trưởng của một nhà hàng năm sao đi nữa, bạn vẫn phải biết cách vào bếp để nấu cho anh ấy ăn. Cái bạn cần nhất chính là một người con trai biết quan tâm và muốn đồng cảm với bạn chính từ những gì bình thường và giản đơn nhất. Và trong căn bếp của mình, chính là cơ hội tuyệt nhất để chàng trai của cuộc đời bạn làm điều đó.
Tin tôi đi!

Chỉ khi đứng bếp cùng nhau, chàng mới có thể hiểu một cách rõ ràng và cặn kẽ nhất những điều trong cuộc sống mà bạn đang trải qua. Những niềm vui nho nhỏ ở cơ quan, hay một mặt hàng giảm giá khi được vào siêu thị, rồi công thức nấu ăn một món mới bạn vừa biết được… nó sẽ giải thích cho chàng hiểu những nụ cười bí ẩn lâu nay của mình mà bạn không tiết lộ để chàng biết. Rồi những mệt mỏi, áp lực, lo toan, gồng gánh của một người phụ nữ, chỉ khi đứng ở căn bếp của mình bạn mới có thể thành thật. Và tôi cũng tin rằng, lúc bạn đang đầu xù tóc rối, luôn tay luôn chân nấu ăn cũng chính là lúc bạn cho chàng được ngắm nhìn con người thật của chính mình, không quanh co, không giả tạo. Bạn là bạn, và chàng sẽ hiểu hơn ai hết – bạn chính là người giúp chàng no bụng mỗi ngày!

Nếu được, đừng chỉ dừng lại ở căn bếp. Thống nhất nhé, bạn không phải cái máy giặt, máy rửa bát, máy lau nhà cho chàng đúng không? Thế nên, hãy kéo chàng cùng làm việc nhà với bạn. Hãy để chàng học cách san sẻ và giúp đỡ bạn từ những điều nhỏ nhặt nhất, có như thế hạnh phúc mới được bền lâu.

Bạn không cần một sự hàm ơn rằng bạn đã vất vả vì chàng trai của cuộc đời mình đến mức nào; bạn lại càng không cần một người thay bạn làm hết những việc đó cho chàng, đúng không? (Đến lúc có người làm thay nó, tôi dám chắc rằng bạn sẽ cực kì hối tiếc). Cứ cho là lo toan những việc không tên, nếu chẳng phải thiên chức thì cũng là bản năng của người phụ nữ. Bạn không cần phải tị nạnh vì sao đàn ông ngồi không rung đùi trong khi bạn bùi nhùi như chiếc giẻ khô lâu ngày tối tăm mặt mũi, điều bạn cần chính là một nửa cuộc đời bạn – chàng, biết sẻ chia với mình cả những điều từ khi sinh ra, ông trời đã mặc định nó chỉ dành cho riêng bạn – những người phụ nữ trong gia đình.

Thế nên là, hãy kéo người đàn ông của cuộc đời mình vào bếp! Bằng mọi cách.

Bắt con mắt em phải giấu đằng sau lưng, dù biết tất cả nhưng vẫn phải giả bộ như không biết gì, anh muốn điều đó có phải không?

Em đã từng nói, điều đau khổ nhất thế gian này chính là bị người mình yêu thương phản bội. Vì vậy, khi biết giữa chúng mình có một người thứ ba khác, anh thử tưởng tượng xem, em đã đau khổ và thất vọng đến nhường nào.
 
Anh đã lật bài ngửa với em, ngay khi em mở đầu câu chuyện để nhắc về cô gái đó. Em nói rằng em nhìn thấy hai người với nhau, nhìn thấy anh chăm sóc cô ta như vẫn chăm sóc cho em. Anh đã vội phủ nhận rằng em đa nghi quá, cô ấy chẳng qua chỉ là một người bạn bình thường, còn anh thì chỉ yêu có mỗi mình em. 
 
Yêu em ư, còn cô ấy thì sao anh? 
 
Người con gái mà anh giấu sau lưng ấy, em đã hơn một lần bắt gặp hai người ở bên nhau như tình nhân thật sự. Nhưng anh vẫn đối xử với em như chưa từng có chuyện gì xảy ra, vẫn ôm em, vỗ về em, và thủ thỉ rằng chỉ có mình em. Tại sao anh lại có thể lừa dối em như thế, tình yêu còn có thể phân đôi, chia nửa hay sao?
 
 

Anh vẫn chẳng làm điều gì có lỗi với em, ngoại trừ việc qua lại với cô gái ấy. Chúng ta vẫn sẽ là một cặp đôi bình thường nếu em không phát hiện ra chuyện của hai người. Vậy thì hàng ngày sau khi nói yêu em, anh cũng đã nói yêu với cô gái ấy đúng không?
 
Tại sao anh làm như thế với em? Khi mà em đã từng nói với anh rằng, điều làm em sợ nhất chính là sự phản bội. Anh có thể hết yêu em, chúng ta có thể chia tay nhau, nhưng còn hơn là anh vẫn giấu em để qua lại với một người khác.
 
Bắt con mắt em phải giấu đằng sau lưng, dù biết tất cả nhưng vẫn phải giả bộ như không biết gì, anh muốn điều đó có phải không?
 
Nhưng em không thể làm như thế được đâu, dù cho em vẫn yêu anh nhiều lắm, dù cho em vẫn ngày ngày khổ sở khi biết anh đã lừa dối em, nhưng em vẫn không thể tỏ ra như chẳng có chuyện gì. Em nghĩ tình yêu có thể chiến thắng tất cả, nhưng sự phản bội đã lộ ra thì mọi thứ đâu còn là tình yêu nữa.
 
Bạn bè cũng nhắc em đến chuyện “giải quyết” cô gái đó, và “xử lý” cả anh, nhưng em nghĩ, em chẳng cần phải làm như thế. Kể cả anh có bị sa ngã, hoặc cô gái đó dụ dỗ anh đi chăng nữa, thì tranh giành không phải là điều em cần làm lúc này. Em không thể giống như hai người, nếu anh đã yêu người khác, kể cả em có làm cách nào cũng không níu được trái tim anh quay về.
 
 
Em không bắt anh chọn, bởi vì em không bao giờ đặt địa vị mình ngang bằng với một người thứ ba như cô gái anh đang lén lút yêu đương. Em vẫn là người yêu quang minh chính đại, cớ sao phải vì một người tình giấu diếm mà phải tranh cao tranh thấp, hoặc như một món đồ ngang hàng đặt trước anh để chờ lựa chọn? Em không ngốc nghếch và mù quáng như thế đâu!
 
Thế mà mặc cho em day dứt suy nghĩ, anh vẫn tỏ ra chẳng có chuyện gì, thậm chí vẫn còn nói yêu em. Anh có biết việc đó đối với em hiện tại đáng thất vọng đến nhường nào không? Yêu em, còn cô ta thì sao anh?
 
Em không muốn tin anh nữa, niềm tin của em đã cạn theo từng lời giả dối hàng ngày anh vẫn nói yêu em rồi. Ngay cả câu yêu thương cũng hời hợt ngụy tạo như thế thì làm sao em có thể đối diện với sự thay đổi của anh đây? Thà rằng buông tay anh ra, em sẽ được giải thoát khỏi tất cả một mớ hỗn độn mà nguyên nhân chỉ bắt nguồn từ anh. Anh đã làm em đau khổ đủ rồi.
 
Đừng nói yêu em nữa, vì anh cũng nói yêu cô ấy…
 
Đừng tiếp tục lừa dối nhau nữa, chúng ta nên kết thúc rồi!

Em biết ơn đời, biết ơn những ngày tháng bên nhau. Với em đó là hoa hồng, là gió xanh, là niềm hạnh phúc như miên viễn, là nụ cười khi có nhau...

"Ngày hôm qua gió lãng quên bên đời thổi mãi...".
 
Một giai điệu thật buồn vọng lại từ của sổ nhà ai trên phố. Phố hôm ấy vẫn vàng ươm màu nắng. Em bước chậm trên vỉa hè, giữa Sài Gòn đầy gió, giữa dòng người ngược xuôi. Em vẫn giữ môi cười dù rằng chúng ta vừa chia tay ở quán cà phê cũ. Em không oán đời, không trách anh và cũng không dùng dằng níu kéo, bởi vì em biết chữ Duyên đã không ở lại cùng chúng ta.
 
Em biết ơn đời, biết ơn những ngày tháng bên nhau. Với em đó là hoa hồng, là gió xanh, là niềm hạnh phúc như miên viễn, là nụ cười khi có nhau để khi anh và em không còn chung đường, em vẫn nghĩ về ngày hôm qua mà sống.
 
Nhớ ngày mới quen anh, khi hai đứa về thăm nhà, mẹ anh đã nói với chúng ta rất nhiều về chữ Duyên giữa những con người trong đời sống này. Mẹ tin rằng chúng ta có Duyên. Và em cũng tin rằng Duyên đã đưa em đến với anh vào một ngày Sài Gòn lộng gió của hai năm về trước.
 
 
Em yêu bản thân mình vì đã nắm bắt mối lương duyên đó. Em thương anh vì đơn giản chúng ta đã đến với nhau rất giản đơn và dành cho nhau mọi điều tốt đẹp.  Em thấy cuộc sống như nở hoa trên mọi nẻo đường em qua, những người em gặp hiền hòa hơn, họ sống với nhau chân thật biết dường nào. Hai năm bên anh, em nhìn đâu cũng toàn điều tốt đẹp. Cảm ơn anh đã điểm thêm sắc màu vào cuộc sống của em.
 
Duyên tự sinh ắt duyên tự diệt, mẹ cũng hay nói với em điều đó, lẽ bình thường em hiểu có hợp rồi sẽ tan. Bên anh sau này dù rằng sẽ là một người con gái khác, dù đau lòng khi nghĩ đến nhưng em tin rằng người đó cũng có cùng mối nhân Duyên như em và anh đã từng.
 
Em sẽ vẫn bước đi trên đường đời, sẽ lại đến với yêu thương, có lúc sẽ không thể tránh được nỗi buồn hay đau khổ, nhưng em tin lắm, rằng ở đâu đó có người đang đợi em để thắt chặt một mối Duyên.
 
Anh rồi sẽ quên em, em rồi cũng sẽ cất ký ức ngày hôm qua tận sâu vào lòng mà sống hết lòng cho hiện tại, nhưng em biết trái tim mình sẽ luôn tin vào điều có thật - em đã từng yêu anh! Ngày mai, dù ngọn gió lãng quên có thổi mãi bên đời, em cũng cầu chúc anh an lành. Hãy sống trọn vẹn với hiện tại nhé, quá khứ của em!
 
Em đi về phía con đường mới, nơi đó sẽ là một cánh đồng vàng hoa, thật nhiều gió để mỗi ban mai, mỗi hoàng hôn em còn được ngắm nhìn cuộc đời và còn được yêu thương.

Ở một thị trấn nhỏ êm đềm và thơ mộng kia có đôi nam nữ rất yêu nhau...

Họ cùng tựa vào nhau trên đỉnh núi cùng ngắm cảnh bình minh và cùng tiễn những ánh chiều tà trên biển. Mọi người nhìn họ với ánh mắt ngưỡng mộ và thầm cầu chúc cho họ hạnh phúc.
 
Nhưng rồi bỗng một hôm, người con trai không may bị thương rất nặng. Anh nằm trong bệnh viện mấy ngày mấy đêm vẫn chưa tỉnh lại. Ban ngày, cô gái luôn ngồi trước giường anh và không ngừng gọi tên anh. Buổi tối, cô tới nhà thờ nhỏ trong thị trấn để cầu nguyện. Cô gái dường như đã khóc cạn nước mắt.
 
Một tuần trôi qua, chàng trai vẫn chưa tỉnh lại. Cô gái đã rất tiều tụy nhưng vẫn chăm sóc anh rất tận tình. Tình yêu của cô đã làm Chúa Trời cảm động, và Ngài đã quyết định dành cho cô gái một ngoại lệ. Ngài nói: "Ta có thể làm cho người yêu cô nhanh chóng khỏi bệnh, nhưng cô phải hóa thành bướm trong vòng ba năm. Cô có đồng ý như thế không?". Cô gái nghe xong rất cảm động và nói một cách dứt khoát: "Con đồng ý".
 
Trời sáng, cô gái đã biến thành một con bướm rất đẹp. Cô từ biệt Chúa Trời và bay ngay tới bệnh viện. Quả nhiên, chàng trai đã tỉnh lại. Anh đang trò chuyện với bác sĩ, nhưng rất tiếc cô lại không nói được.
 

 
Mấy ngày sau chàng trai xuất viện nhưng không hề vui vẻ. Anh hỏi những người thân về tin tức của cô gái, nhưng không một ai biết người yêu anh bây giờ đang ở đâu. Chàng trai cả ngày không ăn không nghỉ, nhất mực đi tìm người yêu. Trong khi đó, cô gái biến thành bướm kia bay qua bay lại bên cạnh anh; chỉ có điều cô không thể gọi tên anh, không thể trò chuyện cùng anh mà chỉ có thể lặng lẽ đón nhận ánh mắt vô hồn của anh.
 
Mùa hè qua đi, những cơn gió mùa thu mát mẻ thổi rơi những chiếc lá, cô gái phải rời khỏi nơi này. Ngày cuối cùng cô bay tới đậu lên vai của chàng trai. Cô muốn dùng đôi cánh bé nhỏ của mình vuốt ve lên mặt anh, dùng đôi môi nhỏ xíu của mình hôn lên trán anh, nhưng thân hình nhỏ bé của cô không đủ để anh nhận ra.
 
Trong chớp mắt, mùa xuân của năm thứ hai đã tới. Cô vội bay về tìm người yêu của mình, nhưng đứng bên cạnh anh lúc này là một cô gái rất xinh đẹp. Cô khựng lại, dường như đang rơi từ lưng chừng trời xuống. Người ta kể rằng vào mùa giáng sinh ấy bệnh của anh càng trầm trọng hơn, người ta cũng kể rằng cô bác sỹ ấy đã chăm sóc anh chu đáo như thế nào và người ta nói rằng tình yêu của họ là lẽ đương nhiên. Tất nhiên người ta cũng không quên miêu tả rằng chàng trai đã vui vẻ trở lại.
 
 
Cô gái vô cùng đau khổ, mấy ngày tiếp theo, cô thường thấy người yêu của mình dẫn cô bác sỹ ấy lên đỉnh núi ngắm bình minh và họ cùng ra biển tiễn hoàng hôn. Còn cô không thể làm được gì khác ngoài vài lần đậu trên vai của anh.
 
Mùa hè năm đó dài đằng đẵng, hàng ngày cô bay rất thấp trong đau khổ, cô không còn dũng khí để đến gần người yêu. Những lời nói thì thầm, những tiếng cười vui vẻ của họ làm cô tủi thân.
 
Mùa hè của năm thứ ba, bướm đã không thường xuyên bay tới thăm người yêu nữa. Người yêu của cô đã ôm vai, hôn lên má cô bác sỹ và anh chắc cũng không còn tâm tư để hoài niệm về những ngày đã qua.
 
Thời gian ba năm sắp hết, trong ngày cuối cùng, người yêu của cô đã tổ chức hôn lễ với cô bác sỹ. Cô nhẹ nhàng bay vào trong nhà thờ đậu lên vai của Chúa và nghe thấy người yêu của cô ở dưới thề rằng: "Tôi đồng ý". Cô nhìn thấy anh đeo nhẫn cho vợ, và sau đó là nụ hôn ngọt ngào của họ. Cô đã rơi những giọt lệ xót xa.
 
Chúa Trời thở dài một cách xót xa: "Con có hối hận không?". Cô lau khô những giọt nước mắt: "Không ạ!". Chúa Trời bỗng vui vẻ nói: "Ngày mai con có thể trở lại thành chính mình rồi". Bướm lắc đầu nói: Hãy cứ để cho con làm kiếp bướm suốt đời. Bỗng chúa trời ngăn chàng trai lại.
 
P.S: Có ai muốn viết nốt kết thúc câu chuyện này không ?

Svfu.Vn- Có tất cả những gì sinh viên Lâm Nghiệp cần